Trả lời:
Tiết nhiều nước bọt là một trong những triệu chứng đặc trưng của bệnh dại. Khi đó, hệ thần kinh trung ương đã bị virus dại xâm nhập và tấn công, gây mất khả năng kiểm soát các phản xạ nuốt và vận động cơ vùng họng. Người bệnh không thể nuốt được nước bọt nên tích tụ lại nhiều trong miệng và phải liên tục nhả ra ngoài. Lúc này, nước bọt chứa mật độ virus rất cao.
Hiện dại không có thuốc đặc trị, gần 100% bệnh nhân sẽ tử vong. Nếu bị người hoặc động vật mắc bệnh dại cắn, lây nhiễm nước bọt lên vết thương hở, mọi người có thể bị lây nhiễm virus dại.
Thời gian ủ bệnh của virus dại tùy thuộc vào mức độ vết cắn, lượng virus đi vào cơ thể, vị trí vết cắn. Các vết cắn càng gần thần kinh trung ương như đầu, mặt, cổ, các đầu ngón tay, ngón chân, thời gian phát bệnh dại càng ngắn.
Do đó, khi có vết thương nguy cơ nhiễm dại, bạn cần xối rửa kỹ vết thương trong 15 phút dưới vòi nước chảy và xà phòng, sau đó sát khuẩn bằng cồn 45-70 độ hoặc cồn i-ốt để làm giảm thiểu lượng virus dại tại vết cắn.
Bệnh nhân dại được theo dõi tại bệnh viện. Ảnh: CDC Mỹ
Vaccine là biện pháp phòng bệnh duy nhất và sẽ không còn tác dụng với người đã phát bệnh. Do đó, nếu bị chó mèo cắn, cào, liếm vào vết thương dù là nhỏ nhất, mọi người vẫn cần tiêm phòng đầy đủ theo chỉ định của bác sĩ.
Với vaccine dại, mọi người cần tiêm 5 mũi trong vòng một tháng (ngày 0-3-7-14-28, đường tiêm bắp) hoặc 8 mũi (0-3-7-28, đường tiêm trong da), có thể chỉ định dùng thêm huyết thanh kháng dại và huyết thanh, vaccine uốn ván. Bác sĩ có thể chỉ định dừng tiêm tùy theo mức độ của vết thương và quan sát được tình trạng của con vật sau 10 ngày.
Ngoài ra, bạn có thể chủ động tiêm dự phòng vaccine trước phơi nhiễm, gồm ba mũi tiêm vào các ngày 0, 3, 21 hoặc 28. Khi bị chó, mèo cắn, cào, dù vết thương nặng, chỉ tiêm thêm 2 mũi vaccine và không cần dùng huyết thanh.
Quản lý Y khoa, Hệ thống Tiêm chủng VNVC



