Nhà có trẻ nhỏ thường rất khó tránh cảnh đồ chơi, quần áo, sách vở và đủ loại vật dụng xuất hiện khắp nơi. Bởi vậy, khi nhìn vào căn hộ của một bà mẹ hai con tại Phúc Châu, nhiều người bất ngờ vì sau 8 năm sử dụng, ngôi nhà vẫn giữ được cảm giác ngăn nắp, thoáng đãng và có nét riêng.
Căn hộ rộng khoảng 98m², được gia chủ tự lên ý tưởng thay vì phụ thuộc hoàn toàn vào nhà thiết kế. Từ cách chia khu vực chức năng, lựa chọn vật liệu đến bố trí tủ chứa đồ đều dựa trên thói quen sinh hoạt thực tế của gia đình 4 người.
Điểm đáng học hỏi nhất không phải phong cách nội thất kiểu Mỹ hay những món đồ trang trí đẹp mắt, mà là cách người mẹ này giải quyết một bài toán rất quen thuộc: nhà có hai con nhưng không để đồ đạc "nuốt chửng" không gian sống.
1. Bếp càng nhiều đồ, mặt bàn càng phải trống

Người ta thường nói muốn biết một gia đình có thực sự gọn gàng hay không, hãy nhìn vào căn bếp.
Ngay từ lối vào, khu vực phòng ăn và bếp đã cho thấy rõ nguyên tắc sắp xếp của chủ nhà. Sàn bếp được lát gạch tông nâu cổ điển, khác với sàn gỗ ở những khu vực còn lại. Đây không chỉ là lựa chọn thẩm mỹ mà còn khá thực tế bởi khu vực bếp thường xuyên tiếp xúc với dầu mỡ, nước và vụn thức ăn, sử dụng vật liệu dễ lau chùi sẽ giảm đáng kể công sức vệ sinh.
Tủ bếp bằng gỗ tự nhiên kết hợp mặt bàn sáng màu tạo cảm giác ấm áp. Nhưng điểm khiến căn bếp trông sạch hơn thực tế lại rất đơn giản: sau khi sử dụng, hầu hết dụng cụ đều được đưa trở lại vị trí cố định thay vì để trên mặt bàn.


Máy móc nhỏ, hộp gia vị, dao kéo hay đồ dùng nấu nướng đều có khu vực riêng. Nhờ vậy, bề mặt bếp gần như luôn thông thoáng.
Đây cũng là một nguyên tắc dễ áp dụng với những gia đình đông người: đừng chỉ tìm cách mua thêm hộp đựng đồ, hãy cố gắng giảm số lượng vật dụng xuất hiện trên các bề mặt ngang.
Mặt bàn càng ít đồ, căn bếp càng dễ lau và cảm giác sạch sẽ cũng duy trì được lâu hơn.
2. Bếp và bàn ăn liền nhau để giảm những bước di chuyển thừa
Không gian ăn uống được bố trí mở, gần với khu vực nấu nướng. Cách thiết kế này giúp căn hộ có cảm giác rộng hơn nhưng đồng thời còn phục vụ một mục đích thực tế: rút ngắn quãng đường giữa lúc nấu, dọn đồ ăn và thu dọn sau bữa.

Với một gia đình có hai con, chỉ cần giảm vài bước lặp đi lặp lại mỗi ngày cũng có thể giúp việc nhà nhẹ đi đáng kể.
Bàn ăn sử dụng chất liệu gỗ cùng tông với nhiều món nội thất khác, phía cạnh bàn là một tủ chứa đồ lớn màu sáng. Những món đồ nhỏ liên quan đến bữa ăn được gom về cùng một khu vực thay vì nằm rải rác trong bếp và phòng khách.
Chính cách "gom đồ theo hoạt động" này giúp gia đình dễ duy trì trật tự hơn.

Muốn uống nước, lấy cốc ở một chỗ. Muốn ăn sáng, các vật dụng cần thiết nằm gần bàn ăn. Khi dọn dẹp, mọi thứ cũng có nơi để quay trở lại.
Một căn nhà dễ giữ sạch thường không phải căn nhà ít đồ nhất, mà là căn nhà mà mỗi món đồ đều có địa chỉ rõ ràng.
3. Phòng khách không làm quá nhiều tủ cố định

So với nhiều gia đình có con nhỏ thường tận dụng mọi bức tường để đóng tủ, phòng khách của căn hộ này lại khá đơn giản.
Sàn gỗ, tường màu trung tính, sofa da, bàn trà và tủ TV là những món nội thất chính. Gia chủ không cố biến phòng khách thành một hệ thống lưu trữ khổng lồ.


Cách làm này giúp khu vực sinh hoạt chung giữ được sự thoáng đãng, đồng thời hạn chế tâm lý "có tủ thì cứ mua thêm đồ để nhét vào".
Đây cũng là một kinh nghiệm đáng cân nhắc. Tủ chứa đồ rất cần thiết, nhưng nếu quá nhiều, chúng đôi khi lại trở thành nơi cất giữ những thứ gia đình gần như không bao giờ dùng đến.
Thay vì tăng diện tích lưu trữ vô hạn, người mẹ này tập trung bố trí tủ lớn ở đúng những nơi phát sinh nhiều đồ nhất, đặc biệt là khu vực phòng ngủ của hai con.
4. Ban công không chỉ để phơi đồ

Ban công được lát gạch xanh xám, phù hợp với môi trường thường xuyên có mưa gió. Gia chủ không biến khu vực này thành một kho chứa đồ phụ mà dành phần lớn diện tích cho cây xanh.
Nhờ vậy, căn hộ có thêm một góc nghỉ ngơi, đọc sách hoặc uống cà phê.
Đây là một chi tiết nhỏ nhưng cho thấy cách tổ chức nhà khá rõ ràng: không phải khoảng trống nào cũng cần được tận dụng để chứa đồ.
Nhiều gia đình sau vài năm sinh sống thường có xu hướng đẩy những món chưa biết xử lý đi đâu ra ban công. Dần dần, nơi vốn có thể là góc thư giãn lại trở thành kho chứa thùng carton, đồ cũ, chậu không dùng tới hay vật dụng vệ sinh.
Gia đình này làm ngược lại. Việc giữ ban công đúng chức năng khiến căn nhà vẫn có một khoảng "thở", dù diện tích chỉ khoảng 98m².
5. Phòng ngủ của bố mẹ dùng một hệ tủ lớn thay vì nhiều tủ nhỏ

Phòng ngủ chính sử dụng bảng màu khá nhẹ với tường xám nhạt, rèm sáng và đồ giường có độ bão hòa thấp.
Điểm đáng chú ý nhất là hệ tủ quần áo lớn đặt ở cuối giường.
Thay vì chia quần áo, túi xách, đồ dùng cá nhân vào nhiều tủ nhỏ nằm ở nhiều vị trí, gia chủ tập trung phần lớn chúng vào cùng một khu vực.
Cách sắp xếp này vừa giảm cảm giác vụn vặt trong phòng, vừa giúp việc tìm và cất đồ nhanh hơn.
Đối với những người thường xuyên mua quần áo, một hệ tủ đủ lớn nhưng được phân chia rõ ràng có thể hiệu quả hơn việc đặt thêm nhiều tủ phụ.
Quan trọng hơn, khi khả năng chứa của tủ đã đạt giới hạn, gia chủ cũng dễ nhận ra mình cần loại bỏ bớt đồ trước khi mua mới.
6. Nhà có hai con, ưu tiên lớn nhất là chỗ chứa đồ

Hai phòng ngủ của các con có diện tích khoảng 12m² mỗi phòng. Thay vì giữ nguyên phần cửa sổ lồi, gia đình cải tạo khu vực này thành bàn học để tận dụng ánh sáng tự nhiên.
Đây là một cách sử dụng diện tích khá hiệu quả: cùng một khu vực vừa phục vụ việc học, vừa không phải kê thêm bàn lớn chiếm không gian giữa phòng.
Các phòng sử dụng tông hồng nhạt và rèm sáng màu, tạo cảm giác nhẹ nhàng nhưng không quá nhiều chi tiết trang trí.
Quan trọng nhất là hệ tủ quần áo lớn được bố trí dọc tường.

Gia chủ cho rằng với những gia đình có trẻ nhỏ, khả năng lưu trữ cần được tính trước từ khi thiết kế nhà bởi số lượng quần áo, sách vở, đồ chơi và vật dụng của trẻ sẽ tăng rất nhanh theo từng năm.
Nhưng nhiều tủ chưa chắc đã đồng nghĩa với nhà gọn.
Điểm quan trọng hơn là tủ phải nằm đúng nơi đồ được sử dụng.
Quần áo của con nên nằm trong phòng con, sách vở gần bàn học, đồ chơi cần có khu vực thu gom riêng. Nếu một món đồ phải đi qua hai hoặc ba phòng mới có thể cất đúng chỗ, khả năng rất cao nó sẽ bị đặt tạm ở đâu đó và trở thành nguồn gốc của sự bừa bộn.
7. Phòng tắm phân khu rõ ràng, giảm đồ để lộ ra ngoài
Phòng tắm cũng tuân theo cách tổ chức tương tự. Bồn rửa, bồn cầu và khu vực tắm được bố trí rõ ràng, giúp từng hoạt động không chồng chéo lên nhau.
Nhiều loại gạch khác nhau được sử dụng để tạo điểm nhấn, nhưng tổng thể vẫn giữ được sự gọn gàng nhờ bề mặt không xuất hiện quá nhiều chai lọ và vật dụng linh tinh.
Với phòng tắm, đây có thể là một trong những khu vực dễ lộn xộn nhất vì các món đồ thường nhỏ nhưng số lượng lại rất lớn.
Dầu gội, sữa tắm, khăn, đồ chăm sóc da, máy sấy, đồ vệ sinh... nếu cùng xuất hiện trên mặt bàn sẽ khiến không gian nhanh chóng trở nên chật chội.
Bởi vậy, nguyên tắc "đồ dùng xong phải có chỗ trở về" tiếp tục được áp dụng.

Điều đáng học không phải là dọn nhà mỗi ngày
Sau 8 năm, căn hộ này vẫn giữ được sự gọn gàng không hẳn vì người mẹ dành rất nhiều thời gian cho việc lau dọn.
Điểm đáng học hơn nằm ở cách tổ chức không gian ngay từ đầu.
Nhìn toàn bộ căn nhà, có thể rút ra vài nguyên tắc khá rõ: nơi phát sinh nhiều đồ thì cần tủ lớn; mặt bàn và sàn nhà nên hạn chế đồ đặt cố định; vật dụng cần được lưu trữ gần nơi sử dụng; và không phải khoảng trống nào cũng nên biến thành nơi chứa đồ.
Những nguyên tắc ấy nghe rất đơn giản nhưng lại quyết định khá nhiều đến lượng việc nhà mỗi ngày.
Một ngôi nhà thực sự dễ sống không nhất thiết phải lúc nào cũng sạch như ảnh chụp nội thất. Nhưng nếu mỗi người đều biết đồ của mình nằm ở đâu và có thể cất lại chỉ trong vài giây, việc duy trì sự ngăn nắp sẽ bớt phụ thuộc vào một người phải liên tục đi phía sau thu dọn.
Có lẽ đây mới là điểm đáng chú ý nhất trong căn nhà của bà mẹ hai con này: thay vì cố trở thành người giỏi dọn dẹp, cô ấy tạo ra một căn nhà không khiến mình phải dọn quá nhiều.
