Vay 6 tỷ đồng rồi rơi vào cảnh nợ quá hạn
Ông Nguyễn Vũ L., một chủ hộ kinh doanh ở Cà Mau, đã ký hợp đồng tín dụng hạn mức với một ngân hàng thương mại để phục vụ hoạt động kinh doanh.
Tháng 6/2023, trên cơ sở hạn mức tín dụng được cấp, ông L. ký hai hợp đồng vay vốn, tổng số tiền 6 tỷ đồng. Trong đó, khoản vay thứ nhất trị giá 3 tỷ đồng được giải ngân ngày 21/6/2023, khoản vay thứ hai cũng trị giá 3 tỷ đồng được giải ngân một ngày sau đó.
Theo thỏa thuận, thời hạn vay của các khoản tín dụng chỉ hơn 5 tháng, lãi suất 9,6%/năm. Nếu quá hạn, khách hàng phải chịu lãi suất bằng 150% lãi suất trong hạn cùng các khoản lãi phạt theo quy định.
Để bảo đảm nghĩa vụ trả nợ, ông L. đã dùng nhiều quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất tại TP Cà Mau để thế chấp cho ngân hàng. Một số tài sản được thế chấp từ các năm trước cũng tiếp tục được dùng để bảo đảm cho các khoản vay mới.
Tuy nhiên, sau khi nhận tiền vay, việc kinh doanh không được như kỳ vọng.

Đối với khoản vay 3 tỷ đồng đầu tiên, ông L. chỉ thanh toán được hơn 166 triệu đồng tiền gốc rồi ngừng trả nợ. Khoản vay bị chuyển sang nợ quá hạn từ tháng 11/2023.
Khoản vay 3 tỷ đồng còn lại, ông chưa thanh toán bất kỳ khoản nào và cũng bị chuyển sang nợ quá hạn.
Tính đến ngày 28/4/2025, tổng dư nợ của ông L. đã lên tới hơn 7,09 tỷ đồng. Trong đó, nợ gốc hơn 5,8 tỷ đồng, còn lại là tiền lãi trong hạn, lãi quá hạn và lãi chậm trả.
Cho rằng khách hàng vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ thanh toán theo hợp đồng tín dụng, ngân hàng khởi kiện ra tòa, yêu cầu buộc ông L. trả toàn bộ số tiền còn nợ và tiếp tục thanh toán lãi phát sinh cho đến khi tất toán khoản vay.
Ngân hàng cũng đề nghị được xử lý các tài sản thế chấp nếu ông L. không thực hiện nghĩa vụ trả nợ.
Xin thêm thời gian trả nợ nhưng không được chấp nhận
Trong quá trình giải quyết vụ án ở cấp sơ thẩm, ông L. và vợ là bà Võ Nguyễn Thu H. không tham gia tố tụng.
Sau khi xem xét hồ sơ, Tòa án nhân dân TP Cà Mau xác định các hợp đồng tín dụng và hợp đồng thế chấp giữa các bên được ký kết hợp pháp, phù hợp quy định pháp luật.
Tòa nhận định ngân hàng đã thực hiện việc giải ngân theo thỏa thuận, trong khi ông L. không thanh toán đầy đủ các khoản nợ đến hạn nên phải chịu trách nhiệm đối với toàn bộ nghĩa vụ đã cam kết.
Từ đó, cấp sơ thẩm chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của ngân hàng, buộc ông L. trả hơn 7,09 tỷ đồng tính đến ngày 28/4/2025 và tiếp tục chịu lãi phát sinh cho đến khi thanh toán xong.
Nếu ông L. không trả nợ hoặc trả không đầy đủ, ngân hàng được quyền yêu cầu cơ quan thi hành án phát mãi các tài sản thế chấp để thu hồi nợ.
Những tài sản này gồm nhiều thửa đất có tổng diện tích hàng nghìn mét vuông cùng nhà ở và công trình gắn liền với đất tại địa bàn tỉnh Cà Mau.
Không đồng ý với bản án sơ thẩm, ông L. kháng cáo toàn bộ bản án.
Tại phiên tòa phúc thẩm, ông thừa nhận các khoản vay, hợp đồng thế chấp cũng như số nợ mà ngân hàng xác định là đúng. Tuy nhiên, do hoàn cảnh kinh tế hiện rất khó khăn nên ông đề nghị ngân hàng cho thêm 10 ngày để thu xếp thanh toán toàn bộ khoản nợ.
Ông cũng đưa ra phương án sẽ trả trước một nửa số nợ và đề nghị ngân hàng giải chấp một phần tài sản để tự chuyển nhượng, lấy tiền thanh toán phần nợ còn lại.
Từ đó, ông đề nghị cấp phúc thẩm hủy bản án sơ thẩm hoặc đình chỉ giải quyết vụ án để có thời gian xử lý nợ. Tuy nhiên, phía ngân hàng không đồng ý với các đề nghị này và giữ nguyên yêu cầu khởi kiện.
Hội đồng xét xử phúc thẩm nhận định ông L. không cung cấp được tài liệu, chứng cứ mới làm thay đổi bản chất vụ án. Việc ngân hàng không đồng ý gia hạn thời gian trả nợ cũng là quyền của bên cho vay theo hợp đồng đã ký kết.
Tòa xác định yêu cầu khởi kiện của ngân hàng là có căn cứ pháp luật, còn nội dung kháng cáo của ông L. không có cơ sở chấp nhận. Do đó, Tòa án nhân dân tỉnh Cà Mau quyết định bác toàn bộ kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Theo đó, ông L. phải thanh toán cho ngân hàng hơn 7,09 tỷ đồng cùng khoản lãi tiếp tục phát sinh. Nếu không thực hiện nghĩa vụ, hàng loạt bất động sản đã thế chấp sẽ bị phát mãi để thu hồi nợ.

