Có những bài văn của học sinh khiến người đọc bật cười vì sự hồn nhiên, có bài lại khiến người lớn phải dừng lại vài giây để suy nghĩ. Một bài văn của học sinh lớp 5 ở Hà Nội với đề bài “Nếu trở thành người quyền lực nhất đất nước Việt Nam, em sẽ làm gì?” từng gây chú ý bởi câu trả lời rất đặc biệt: Em không nói về những điều lớn lao, mà trước tiên nghĩ đến việc kiếm thật nhiều tiền để chăm lo cho bố mẹ.
Với trí tưởng tượng của mình, cô bé viết rằng trong một giấc mơ, em trở thành người giàu có và quyền lực và được một nữ phóng viên hỏi về những dự định trong tương lai. Câu trả lời của cô bé nhanh chóng khiến người đọc bật cười vì sự hồn nhiên, nhưng phía sau đó lại là một suy nghĩ khá đáng yêu về gia đình.
Trở thành người quyền lực sẽ đưa mẹ đi... spa
Trong bài văn, nữ sinh tưởng tượng mình sẽ dùng sự giàu có và quyền lực để đưa bố mẹ đi tận hưởng cuộc sống. Cô bé viết rằng bố đã rất vất vả nuôi mình trưởng thành, còn mẹ là người mà em “không bao giờ quên được công lao”. Chính vì vậy, em tự hứa sẽ học thật giỏi để sau này kiếm thật nhiều tiền.
Một đoạn văn của nữ sinh lớp 5 gây chú ý
Và khi đã trở thành người quyền lực nhất, kế hoạch đầu tiên của cô bé là đưa mẹ đi mua sắm ở những cửa hàng toàn hàng hiệu, đồng thời đưa mẹ đi spa “ở những chỗ đảm bảo”. Với bố, cô bé cũng có một danh sách riêng. Em muốn đưa bố đi đánh golf, đi xem bóng đá. Sau đó, cả gia đình sẽ cùng nhau đến Đà Lạt, nơi có những loài hoa đẹp để bố mẹ được thư giãn. Chưa dừng lại ở đó, cô bé còn nhớ đến hai người chị và một em trai. Khi gia đình đông đủ, em muốn đưa tất cả đi Hawaii để tắm biển.
Nếu nhìn bài viết dưới góc độ của một đứa trẻ, những mong muốn như đi mua hàng hiệu, đi spa, đánh golf, xem bóng đá hay du lịch Hawaii đều mang màu sắc rất hồn nhiên.
Có thể cô bé chưa thực sự hiểu “quyền lực” của một người đứng ở vị trí cao nhất sẽ đi kèm với những trách nhiệm lớn lao đến mức nào. Em cũng không đặt ra những kế hoạch thay đổi xã hội hay giải quyết những vấn đề của đất nước. Thay vào đó, em nghĩ rất đơn giản: Nếu mình thật giàu, thật quyền lực, mình sẽ làm cho những người mình yêu thương được vui.
Đó có lẽ chính là cách một đứa trẻ nhìn thế giới.
Với người lớn, “quyền lực” có thể gắn với trách nhiệm, ảnh hưởng và những quyết định có thể tác động đến rất nhiều người. Nhưng với một cô bé lớp 5, quyền lực đôi khi chỉ đơn giản là có đủ khả năng để thực hiện những điều mình mong muốn cho gia đình. Và trong danh sách những điều ấy, mẹ được đưa đi spa, bố được đi đánh golf, cả nhà được đi du lịch.
Điều đáng quý nhất trong bài văn có lẽ không phải việc cô bé muốn trở thành người giàu nhất hay quyền lực nhất. Đó là cách em nhìn thấy công sức của bố mẹ.
Cô bé hiểu rằng bố đã vất vả nuôi mình trưởng thành. Em cũng nhận ra mẹ luôn lo lắng cho mình, đặc biệt khi con đi học xa, học đại học và sống trong ký túc xá dù đây vẫn chỉ là một hình dung của em về tương lai. Vì thế, em muốn “học giỏi” và “kiếm thật nhiều tiền” như một cách để đáp lại những gì bố mẹ đã dành cho mình.
Có thể suy nghĩ ấy còn ngây thơ. Có thể một đứa trẻ lớp 5 chưa thể hiểu hết giá trị của tiền bạc, thành công hay quyền lực. Nhưng em đã hiểu một điều rất căn bản: khi mình có khả năng, mình muốn những người yêu thương mình được sống vui hơn.
Đôi khi, giáo dục một đứa trẻ không chỉ nằm ở việc con đạt bao nhiêu điểm hay viết được một bài văn xuất sắc đến đâu. Quan trọng hơn, là trong quá trình lớn lên, con có biết trân trọng những người đã yêu thương và đồng hành với mình hay không.
