Những buổi họp lớp sau nhiều năm ra trường thường là dịp để bạn bè cũ gặp lại nhau, nhắc lại kỷ niệm và chia sẻ về cuộc sống hiện tại. Tuy nhiên, đôi khi, chính trong những cuộc gặp gỡ giản dị ấy lại xuất hiện một khoảnh khắc khiến người trong cuộc nhớ mãi.
Câu chuyện của Trần Vĩ, một cựu sinh viên sống tại Quảng Châu (Trung Quốc), bắt đầu từ buổi họp lớp sau gần 15 năm tốt nghiệp đại học.
Hôm đó, khoảng gần 30 người bạn cũ có mặt tại một nhà hàng ở trung tâm thành phố. Sau nhiều năm, mỗi người đã có một hướng đi khác nhau: người làm quản lý doanh nghiệp, người kinh doanh riêng, người theo đuổi công việc ổn định trong các cơ quan, tổ chức.
Ảnh minh hoạ
Ngay khi Trần Vĩ vừa bước vào nhà hàng, một người bạn cũ hỏi vui: “Cậu đến bằng xe gì? Lái ô tô hay đi taxi?”
Trần Vĩ trả lời ngắn gọn: “Tôi đi xe buýt.”
Câu trả lời khiến một vài người trong bàn bất ngờ. Một người khác tiếp lời nửa đùa nửa thật: “Bây giờ trong lớp nhiều người có xe riêng rồi, cậu vẫn đi xe buýt à?”
Trần Vĩ chỉ mỉm cười và không nói thêm.
Thực tế, vài năm gần đây, công việc của anh gặp nhiều biến động. Công ty nơi anh làm việc từng trải qua giai đoạn tái cấu trúc, khiến thu nhập giảm đáng kể. Để cân đối chi tiêu gia đình, Trần Vĩ đã bán chiếc ô tô cũ từ trước. Vì vậy, anh chọn đi xe buýt đến buổi họp lớp.
Trong suốt bữa ăn, câu chuyện của mọi người xoay quanh công việc, nhà cửa, kế hoạch kinh doanh hay đầu tư. Trần Vĩ chủ yếu lắng nghe, thỉnh thoảng chia sẻ vài câu chuyện về gia đình.
Không khí buổi gặp gỡ vẫn diễn ra khá thoải mái. Sau nhiều năm, điều khiến mọi người quan tâm hơn cả vẫn là những ký ức thời sinh viên: những buổi học muộn, những lần ôn thi gấp gáp hay những bữa ăn giản dị tại căng tin trường.
Buổi họp lớp kết thúc vào khoảng tối muộn. Nhiều người ra bãi đỗ xe và lần lượt lái ô tô rời đi. Trần Vĩ lặng lẽ đi bộ ra trạm xe buýt gần đó để về nhà.
Khoảng một giờ sau khi về đến nhà, điện thoại của anh nhận được một tin nhắn. Người gửi là Lưu Khải, từng ngồi cùng bàn với Trần Vĩ trong suốt những năm đại học.
Tin nhắn mở đầu khá giản dị: “Lúc nãy nghe cậu nói đi xe buýt, tôi chợt nhớ lại một chuyện từ thời sinh viên.”
Lưu Khải nhắc lại một kỷ niệm đã diễn ra hơn mười năm trước. Vào năm thứ ba đại học, gia đình anh từng gặp biến cố khi cha bị bệnh nặng. Khi đó, học phí trở thành gánh nặng lớn và anh đã nghĩ đến việc tạm dừng việc học.
Theo lời Lưu Khải, chính Trần Vĩ là người âm thầm giúp đỡ vào thời điểm khó khăn nhất. Anh đã đưa cho bạn số tiền tiết kiệm của mình để đóng học phí, nhưng sau đó chưa bao giờ nhắc lại chuyện này.
Trần Vĩ đọc đến đây mới nhớ lại câu chuyện cũ. Với anh, đó chỉ là một việc làm rất bình thường giữa những người bạn cùng lớp.
Tin nhắn của Lưu Khải tiếp tục: “Có thể cậu đã quên, nhưng tôi thì chưa từng quên. Hôm nay thấy cậu nói đi xe buýt, tôi nghĩ có lẽ cuộc sống của cậu đang không dễ dàng. Nếu có lúc nào cần giúp đỡ, hãy nói với tôi.”
Ở cuối tin nhắn, Lưu Khải viết thêm một câu khiến Trần Vĩ đặc biệt xúc động: “Ngày trước cậu giúp tôi để tôi có thể tiếp tục học đại học. Nếu bây giờ tôi có cơ hội giúp lại cậu, đó sẽ là điều tôi luôn trân trọng.”
Trần Vĩ đọc lại tin nhắn nhiều lần trước khi trả lời. Với anh, điều đáng quý nhất không phải là lời đề nghị hỗ trợ, mà là việc một người bạn vẫn nhớ rõ một hành động nhỏ từ rất nhiều năm trước.
Anh nhắn lại ngắn gọn: “Cảm ơn cậu. Chỉ cần biết cậu vẫn nhớ chuyện đó, buổi họp lớp hôm nay đã rất ý nghĩa.”
Trong cuộc sống, không phải hành động tử tế nào cũng được nhắc lại hay ghi nhớ ngay lập tức. Nhưng đôi khi, chính những việc làm tưởng chừng rất nhỏ lại âm thầm lưu lại trong ký ức của người khác suốt nhiều năm.
Đến một thời điểm nào đó, khi những người từng đi cùng nhau một quãng đường tuổi trẻ gặp lại, những ký ức ấy lại trở thành điều khiến họ nhận ra rằng tình bạn chân thành vẫn luôn có giá trị lâu dài.
Theo Toutiao




