Khoản lớn nhất: Lì xì - 6.800.000 đồng

Tôi chuẩn bị sẵn phong bao từ trước giao thừa.
- Ông bà, bố mẹ: 2.000.000
- Cháu ruột: 2.400.000
- Cháu họ và con bạn bè: 1.800.000
Tổng dự kiến: 6.200.000 đồng.
Nhưng thực tế sau mùng 2, con số là 6.800.000 đồng.
Tăng thêm 600.000 đồng vì vài lần "rút thêm cho đẹp". Mỗi lần chỉ 100.000 – 200.000. Nhưng cộng lại không còn nhỏ.
Khoản thứ hai: Ăn uống, cà phê - 2.350.000 đồng
Tôi không tính kỹ phần này khi lập ngân sách.
- Mùng 1: Cà phê 450.000
- Mùng 2: Ăn trưa bên ngoài 980.000
- Mùng 2 tối: Cà phê tiếp khách 520.000
- Mùng 3 trưa: Gọi đồ ăn 400.000
Tổng: 2.350.000 đồng
Mỗi lần thanh toán đều thấy "không đáng bao nhiêu". Nhưng ba ngày cộng lại gần bằng tiền điện cả tháng.
Khoản thứ ba: Phát sinh "cho có không khí" - 1.480.000 đồng

- Mua thêm bánh mứt: 620.000
- Thay hoa ngày mùng 3: 350.000
- Quà thêm cho trẻ con: 510.000
Tổng: 1.480.000 đồng
Không món nào thật sự cần gấp. Nhưng lúc đó thấy hợp lý.
Bảng tổng chi sau 3 ngày của tôi

Lì xì: 6.800.000 đồng Ăn uống – cà phê: 2.350.000 đồng Phát sinh mua thêm: 1.480.000 đồng Gửi xe – đi lại: 370.000 đồng
TỔNG CHI SAU 3 NGÀY:
Ngân sách Tết tôi dự kiến: 12.000.000 đồng. Sau mùng 3, tôi đã dùng gần hết.
Điều khiến tôi chững lại
Tiền không đi vì một quyết định sai. Nó đi vì những lần "không sao đâu", "cho vui thôi", "thêm một chút cũng được".
Nếu không ngồi cộng lại vào tối mùng 3, tôi có lẽ vẫn tiếp tục chi theo nhịp Tết đến hết tuần.
Và tháng Giêng sẽ bắt đầu bằng câu: "Không hiểu sao tiền hết nhanh thế."
Quyết định của tôi từ mùng 4
- Không mua thêm bánh mứt hay hoa mới.
- Không tăng thêm phong bao.
- Không ăn ngoài nếu không thực sự cần.
Ba ngày đầu năm là cảm xúc. Nhưng từ mùng 3 trở đi, tôi cần tỉnh táo.
Vì điều khiến tôi áp lực không phải là chi 11 triệu đồng. Mà là cảm giác không biết tiền đã đi đâu.
Tối mùng 3, tôi biết rồi.






