Kỹ năng sống

Ở ranh giới sinh - tử, tôi gặp người thầy cứu cả cuộc đời mình

7h30 sáng ngày 31/8/2019, khoảnh khắc ấy trở thành một đường gãy cay đắng trong đời tôi - khi cơn đột quỵ ập đến, cuốn theo bao dự định, bao nhiệt huyết và thậm chí cả sự sống của chính mình.

Trong những ngày mờ mịt nhất, tôi mới hiểu thế nào là ngàn cân treo sợi tóc. Và rồi trong khoảng tối của bệnh viện, một người bước vào, làm thay đổi cả quãng đời sau này của tôi: Thầy H - hiệu trưởng của tôi bây giờ. 

Giữa mùi thuốc khử trùng và ánh đèn lạnh của phòng bệnh, thầy bước vào không với dáng vẻ của một lãnh đạo mà với sự ấm áp của người thân. Thầy không hỏi: “Bao giờ lên làm lại”. Thầy chỉ hỏi: “Còn đau không? Có mệt không".

Câu hỏi ấy đã chạm vào phần sâu nhất của sự kiệt quệ trong tôi. Nó bảo tôi rằng mình vẫn còn được nhìn như một con người trước khi là một nhân viên.

Rồi thầy mở điện thoại, đưa tôi xem một văn bản và nói rất khẽ: “Anh vừa có quyết định rồi nè. Cảm ơn mọi người, nhất là em, đã luôn ở bên”.

Sau đó, thầy chuyển cho tôi một khoản để dưỡng sức. Tôi nhớ cảm giác khi ấy, giữa sự mong manh của số phận, thầy như ném sang cho tôi một sợi dây, kéo tôi ra khỏi vực thẳm không phải bằng lời động viên mà bằng sự tin tưởng không điều kiện.

Ông Phạm Thái Sơn, Giám đốc trung tâm tuyển sinh và truyền thông - Trường Đại học Công Thương TPHCM

Ông Phạm Thái Sơn, Giám đốc trung tâm tuyển sinh và truyền thông - Trường Đại học Công Thương TPHCM

Ba tuần sau đột quỵ, tôi quay lại trường. Chân còn yếu, tim còn bất ổn, đầu óc còn chao đảo, điều đầu tiên tôi nghĩ đến là nghỉ việc. Mặc cảm bệnh tật, sức khỏe và gánh nặng, tôi gần như tuyệt vọng. Nhưng câu đầu tiên thầy nói với tôi là “cứ yên tâm nghỉ ngơi, công việc ở trung tâm đã có người lo, vướng gì thầy sẽ đứng ra. Hãy chỉ lên khi thật sự cần thiết và vẫn được chấm công đầy đủ”.

Thỉnh thoảng, thầy xuống trung tâm nhưng không phải để kiểm tra hay phán xét. Thầy đến để nghe, để tháo gỡ, để đặt bàn tay của người đứng đầu vào đúng nơi tổ chức đang đau. Sự hiện diện của thầy làm cả tập thể an lòng. Còn tôi, mỗi lần thấy thầy, sống lưng mình như cứng cáp thêm một đoạn.

Tôi gọi thầy là “sếp H” từ ngày thầy còn là hiệu phó. Ngày ấy, việc lớn, việc nhỏ đều tìm đến sếp: Chuyên môn, đối nội - đối ngoại, công tác nước ngoài, đến cả những việc không tên mà chẳng ai muốn nhận. Sự kiện, chuyện ăn uống, việc lặt vặt, tất cả cứ tự nhiên chảy về phía sếp. Nhưng sếp chưa bao giờ than, chưa từng né và càng không phô trương. Sếp làm kỹ, làm hết lòng. Giữa trăm việc, sếp vẫn nói nhỏ nhẹ, nhìn người không phán xét và đối xử sao để ai cũng thấy mình được tôn trọng.

Cơn bạo bệnh cho tôi thấy sự mong manh của cuộc đời, còn thầy cho tôi thấy sức mạnh của một người lãnh đạo tử tế. Lãnh đạo không nằm trong những khẩu hiệu dán trên tường. Lãnh đạo được đo bằng những điều lặp lại mỗi ngày: Hỏi thăm trước khi giao việc; trao niềm tin trước khi đòi hỏi; xuất hiện đúng lúc người khác yếu nhất. 

Ông Sơn làm Phó phòng đào tạo những năm 2012-2018, kiêm phó giám đốc trung tâm tuyển sinh. Sau đó ông làm Giám đốc trung tâm tuyển sinh và truyền thông từ cuối năm 2018 tới nay. Sau khi bị đột quỵ cuối tháng 8 năm 2019, ông Sơn dành một thời gian để hồi phục sức khỏe.

Ông Sơn làm Phó phòng đào tạo những năm 2012-2018, kiêm phó giám đốc trung tâm tuyển sinh. Sau đó ông làm Giám đốc trung tâm tuyển sinh và truyền thông từ cuối năm 2018 tới nay. Sau khi bị đột quỵ cuối tháng 8 năm 2019, ông Sơn dành một thời gian để hồi phục sức khỏe.

Tờ quyết định thầy đưa tôi xem trong phòng bệnh năm ấy vá lại mảnh niềm tin đã rách của tôi. Khoản hỗ trợ thầy chuyển cho tôi làm lành phần cơ thể. Còn sự có mặt bền bỉ của thầy chữa lành phần tinh thần - phần dễ hư tổn nhất của tôi sau bạo bệnh. Từ đó, tôi hiểu rằng một tổ chức mạnh không chỉ nhờ quy trình chuẩn mà nhờ những người lãnh đạo biết đặt con người lên trước con số. Nhìn thầy làm việc từng ngày, tôi học được nhiều điều: Sự chính trực, sự tận tụy, sự bao dung và nhất là tinh thần dấn thân - có mặt ở nơi cần. Vì thế chữ “sếp” không còn là khoảng cách, nó trở thành điểm tựa, thành sự chở che.

Ở khúc gấp ấy của tôi, thầy H. đặt tay dưới lưng, đỡ tôi ngồi dậy, dìu tôi đứng lên rồi bước cùng tôi một đoạn dài. Từ đó, tôi sống theo bài học của thầy - bằng hành động, không phải lời nói là làm việc tử tế, quan tâm đồng nghiệp thật lòng và nếu có thể, sẵn sàng trở thành điểm tựa cho ai đó đang run rẩy như tôi ngày trước.

Hôm nay có người hỏi tôi: “Ai là người thầy đã thay đổi cuộc đời anh”, tôi kể câu chuyện trong căn phòng bệnh ấy - nơi thầy H. cho tôi xem một tờ quyết định như gửi gắm lời cảm ơn và đặt vào tim tôi một niềm tin mới. Khi chia sẻ những dòng này, tôi vẫn quen miệng gọi thầy là “sếp H”, nhưng trong sâu thẳm, tôi biết mình đang gọi một danh xưng khác: Thầy. Vì thầy không chỉ lãnh đạo một ngôi trường. Thầy dạy tôi cách làm người - bằng trái tim biết tin tưởng đúng lúc và đôi tay luôn sẵn sàng đỡ người khác ở thời điểm họ yếu đuối nhất.

Các tin khác

Người gieo chữ bên cột mốc biên giới

Người gieo chữ bên cột mốc biên giới

Giữa nẻo đất biên cương thuộc tỉnh Tây Ninh, nơi cuộc sống của người dân còn nhiều vất vả và thiếu thốn, có những người thầy, người cô đã dành cả tuổi xuân để giữ gìn con chữ. Không ồn ào, không tìm kiếm hào quang, họ lặng lẽ đứng trên bục giảng, gieo vào lòng học trò không chỉ kiến thức mà còn cả niềm tin cùng khát vọng đổi thay.
Điều cấm kỵ khi dùng nước chấm chung

Điều cấm kỵ khi dùng nước chấm chung

Chấm miếng ăn cắn dở vào bát nước chung không chỉ mất lịch sự, mà còn có thể lây truyền 10.000 vi khuẩn cho người khác, theo nghiên cứu của Đại học Clemson (Mỹ).
Những bài thơ hay ngày 20/11 tặng thầy cô giáo năm 2025

Những bài thơ hay ngày 20/11 tặng thầy cô giáo năm 2025

Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 là dịp để chúng ta dừng lại giữa dòng đời vội vã, lắng nghe nhịp đập của lòng biết ơn - dành cho thầy cô - những người chở từng chuyến đò tri thức, gieo mầm yêu thương, thắp sáng ước mơ bao thế hệ học trò.
Loài virus gây tỷ lệ mất mạng đến 80% lại bùng phát

Loài virus gây tỷ lệ mất mạng đến 80% lại bùng phát

Loại virus khiến bệnh nhân xuất huyết và tử vong chỉ sau 8-9 ngày tiếp tục xuất hiện tại Ethiopia, làm dấy lên lo ngại về một mầm bệnh từng gây 227 ca tử vong ở Angola và đạt tỷ lệ không qua khỏi tới 80%.
Nguyên tắc mở cửa sổ của người Đức

Nguyên tắc mở cửa sổ của người Đức

Luften là thói quen mở cửa sổ để thông gió, thay không khí cũ bằng không khí tươi, phổ biến ở Đức nhằm chống nấm mốc và cải thiện chất lượng không khí trong nhà.
Đi chợ mà choáng: “Tiền rau giờ còn đắt hơn thịt” – cú sốc khiến tôi phải xem lại cả bảng chi tiêu

Đi chợ mà choáng: “Tiền rau giờ còn đắt hơn thịt” – cú sốc khiến tôi phải xem lại cả bảng chi tiêu

Tôi đi chợ sáng chỉ với 150 nghìn như mọi ngày. Nhưng chỉ sau 10 phút đứng ở khu rau xanh, tôi đã phải thở dài: rau – thứ từng rẻ nhất trong mâm cơm – nay leo giá đến mức vượt cả thịt. Không chỉ tôi bất ngờ. Khắp khu chợ, từ người nội trợ đến người bán hàng, ai cũng bàn tán về chuyện lạ lùng ấy.
Cần có tiêu chuẩn, chuẩn mực để đánh giá "thầy ra thầy, trò ra trò"

Cần có tiêu chuẩn, chuẩn mực để đánh giá "thầy ra thầy, trò ra trò"

Bà Nguyễn Thanh Hải, Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học, Công nghệ và Môi trường cho rằng, cần xây dựng một chuẩn mực, định mức, tiêu chuẩn rõ ràng để đánh giá "thầy ra thầy, trò ra trò". Học sinh nào tốt thì đánh giá loại tốt, chưa tốt thì phải đánh giá loại khá, thậm chí trung bình. "Chúng ta phải chấp nhận chứ không thể nào là số ảo, lúc nào cũng tỷ lệ 90%, 95% tốt, giỏi", bà Hải nói.