Xã hội

Sổ tay của nhà báo

Đó là những sổ ghi chép của tôi mỗi lần tiếp xúc với nhân vật hoặc chỉ đơn giản là ghi vu vơ vài câu vần vè cho vui. Nhưng tất cả những gì tôi ghi lại trong những cuốn sổ đó, dù là vu vơ đi nữa thì cũng rất quan trọng với mình. Những chữ loằng ngoằng đầy ký hiệu ấy, trừ tôi ra, không ai có thể đọc và hiểu đầy đủ nội dung, ý nghĩa. Ngoài những "thư viện bỏ túi" ấy, tôi còn ghi trong đầu mình nữa.

"Thư viện bỏ túi"

Đầu những năm 1990, các cơ quan nhà nước khi "phát quà hội nghị" luôn kèm theo cuốn sổ tay gửi các đại biểu. Thú thật là xài mấy cuốn sổ tay dày như cục gạch ấy rất ngại. Thứ nhất là nó luôn chiếm diện tích và trọng lượng kha khá trong chiếc ba lô công tác, sẽ ảnh hưởng đến việc mang theo những thứ cần thiết trong sinh hoạt, nếu qua đêm ở đâu đó.

Sổ tay của nhà báo- Ảnh 1.

Tác giả ghi chép bằng sổ tay bỏ túi

Ảnh: Trần Đăng

Thế rồi, mấy hiệu bán văn phòng phẩm nghĩ ra cách sản xuất những cuốn sổ tay, thật sự là… bằng bàn tay, be bé xinh xinh, vừa vặn bỏ vào túi áo. Hẳn là họ không phải chỉ sản xuất loại sổ tay ấy để phục vụ các nhà báo hay "tiết kiệm" ghi chép mà còn dành cho nhiều đối tượng khác. Tôi có ông bạn, chả bao giờ dùng ví, cũng chẳng biết cách lưu số của bạn bè hay đối tác làm ăn vào điện thoại nên ông chọn cuốn sổ tay dạng này. Nó là danh bạ điện thoại của riêng ông và cũng là chỗ ông… bí mật cất tiền, vài trăm ngàn thôi, đủ cà phê với bạn hằng ngày. Ông bảo: "Cất vậy an toàn lắm, chả ai tìm tiền mà lại lục trong sổ tay ghi chép như thế cả". Quả là sáng ý!

Trở lại với chuyện ghi chép. Sổ tay nhỏ như vậy rất thuận tiện như đã nói ở trên nhưng lại bất tiện vì không biết kê vào đâu để ghi nếu gặp nhân vật… ngoài ruộng. Vì không có điểm tựa nên anh nào sử dụng sổ tay để phục vụ viết báo thì phải tìm cho ra cách nào đó thuận nhất. Cách tốt nhất là ghi ít lại, chỉ ghi những ý chính. Không nên nhân vật nói gì mình cũng ghi. Họ cười cũng mở ngoặc đơn ghi là "cười", chẳng hạn thế. Viết báo kiểu đó thuộc về thế kỷ trước rồi, xưa cũ lắm rồi. Còn cắm đầu cắm cổ ghi ghi chép chép cho kịp lời kể của nhân vật thì chỉ dành cho các phóng sự điều tra chuyện tiêu cực. Nhưng ngày nay, điều tra chuyện tiêu cực thì phải ghi âm chứ ghi sổ như vậy, khi cần đối chất, họ chối bay là mình "tới công chuyện" liền.

Vậy, "ghi ít lại" là ghi kiểu gì? Thứ nhất là ghi thật nhanh, gọi là tốc ký, có trật chính tả chút cũng chả sao, miễn ghi cho được cái ý mà nhân vật truyền đạt. Thứ hai là cố gắng viết tắt một cách tối giản. Mà muốn vậy, phải tự xây dựng "bộ quy tắc viết tắt" cho riêng mình. Tôi nói "mật ngữ" là chỗ ý này, vì có những chữ hoặc ký hiệu chỉ mình mới hiểu là cái gì!

"Thư viện trong đầu"

Ngoài "thư viện bỏ túi" là cuốn sổ tay còn có "thư viện trong đầu" nữa. Đây là thứ quan trọng nhất với người viết báo. Bây giờ có công cụ hỗ trợ là máy ghi âm, thậm chí ghi bằng smartphone nên rất tiện lợi chứ cách đây 20, 30 năm, lúc nào cũng kè kè cái máy ghi âm to như viên táp lô của đài phát thanh theo người, quả là bất tiện.

Sổ tay của nhà báo- Ảnh 2.

Những cuốn “sổ tay - thư viện” của tác giả

Ảnh: Trần Đăng

Tuy nhiên, theo tôi, nếu bạn đi viết phóng sự về nhân vật thì máy ghi âm chỉ mang tính chất "trang trí" chứ hoàn toàn không cần thiết. Có bạn trò chuyện với nhân vật suốt buổi, ghi âm toàn bộ chứ không ghi chép gì trong sổ tay. Về nhà bật lại nghe để viết bài, nghe xong hết muốn viết vì dài dòng văn tự, dây cà dây muống quá. Đoạn mình cần thì không biết nằm ở phân khúc nào, trong khi chỗ mình không cần thì lại cứ lằng nhằng dây nhợ. Tua tới tua lui một hồi là mất hứng. 

Đó là chưa kể, cái điện thoại thông minh hôm đó bỗng dưng dở chứng, về mở ra chả nghe ai nói cả ngoài một từ "a lô" của chính mình lúc thử máy. Riêng đối với những nhân vật hoạt ngôn thì máy ghi âm sẽ phát huy công dụng tối đa. Có nhân vật, chỉ cần chép lại "nguyên xi" lời họ nói, mình chấm câu sao cho chuẩn là ra cái bài ngon lành. Nhưng những nhân vật như thế rất hiếm, đa số là "dây cà dây muống" nên tốt nhất là "ghi trong đầu".

Viết phóng sự về nhân vật, ngoài kể lại "tiểu sử" của họ, liệt kê các sự kiện quan trọng trong đời họ, cái đọng lại trong lòng bạn đọc là những chi tiết "đắt". Nhưng chi tiết ấy phải được tưới tắm qua cảm xúc của nhà báo. Mà muốn có chi tiết xúc động để mình có thể viết thăng hoa thì anh cứ để nhân vật tự "trôi" trong ký ức của họ, không nên ngắt ngang giữa chừng. 

Gặp nhân vật nói nhanh lại diễn đạt có cảm xúc mà mình cắt ngang là coi như… xong phim. Chỉ ghi chép một vài "ký hiệu" có tính gợi mở, còn ghi trong đầu mới là chính. Có thể mình quên nhưng khi về xem lại sổ tay, lướt qua các "ký hiệu" đã ghi, ắt sẽ nhớ lại câu chuyện.

Công đoạn cuối cùng trước khi bắt tay vào viết là… kể lại chuyến đi gặp nhân vật ấy cho bạn bè trong buổi cà phê ngay sau đó. Nếu ngại mất thời gian cho cà phê hay nhậu nhẹt, mình kể cho người nhà nghe trong bữa ăn. 

Đó là một cách để khuấy động những gì đã ghi nhớ trong đầu. Có thể kể một lần hoặc nhiều lần càng tốt, miễn là… kể. 

Trong quá trình ấy, thế nào cũng nảy ra những ý mới để triển khai trong bài viết. Kể xong là viết ngay chứ để một vài hôm là phải khởi động lại. Lúc ấy sự tươi rói của cảm xúc sau chuyến đi bị các sự kiện khác che lấp nên hiệu quả của bài viết sẽ không cao.

Viết đến đây, tôi chợt nhớ đến lời nhắn của một đứa cháu, đang là đồng nghiệp với tôi. Nó bảo: "Chú ơi, trên smartphone hiện có phần mềm chuyển lời nói của nhân vật thành ký tự luôn nên mình khỏi phải tua băng nghe lại như lâu nay".

Thật là vi diệu! Rồi chợt nghĩ, nếu nhân vật ấy mà là dân đảo Lý Sơn thì… "bố anh smartphone" cũng không tài nào hiểu được họ nói gì để mà mã hóa thành chữ. Thôi, tốt nhất là ghi trong sổ và ghi trong đầu cho chắc vậy!

//Chèn ads giữa bài (runinit = window.runinit || []).push(function () { //Nếu k chạy ads thì return if (typeof _chkPrLink != 'undefined' && _chkPrLink) return; var mutexAds = '<zone id="l2srqb41"></zone>'; var content = $('[data-role="content"]'); if (content.length > 0) { var childNodes = content[0].childNodes; for (i = 0; i < childNodes.length; i++) { var childNode = childNodes[i]; var isPhotoOrVideo = false; if (childNode.nodeName.toLowerCase() == 'div') { // kiem tra xem co la anh khong? var type = $(childNode).attr('class') + ''; if (type.indexOf('VCSortableInPreviewMode') >= 0) { isPhotoOrVideo = true; } } try { if ((i >= childNodes.length / 2 - 1) && (i < childNodes.length / 2) && !isPhotoOrVideo) { if (i <= childNodes.length - 3) { childNode.after(htmlToElement(mutexAds)); arfAsync.push("l2srqb41"); } break; } } catch (e) { } } } }); function htmlToElement(html) { var template = document.createElement('template'); template.innerHTML = html; return template.content.firstChild; }
if (window.pageSettings && pageSettings.allow3rd && (typeof window._isAdsHidden === 'undefined' || !window._isAdsHidden)) { if (!laNuocNgoai) { (function (w, q) { w[q] = w[q] || []; w[q].push(["_mgc.load"]); })(window, "_mgq"); } } (function() { if (!(window.pageSettings && pageSettings.allow3rd && (typeof window._isAdsHidden === 'undefined' || !window._isAdsHidden))) return; if (typeof window.laNuocNgoai === 'undefined' || !window.laNuocNgoai) return; // chỉ chạy khi laNuocNgoai true var containerSelector = 'div.detail-cmain'; var root = document.querySelector(containerSelector); if (!root) return; // Thu thập figure + p (p không nằm trong figure) var figures = Array.from(root.querySelectorAll('figure')); var paragraphs = Array.from(root.querySelectorAll('p')).filter(function(p){ return !p.closest('figure'); }); var elements = figures.concat(paragraphs); // NodeList vốn đã theo DOM order => không cần sort if (!elements.length) return; var target = elements[Math.floor(elements.length / 2)]; // giữa bài if (!target || !target.parentNode) return; var newDiv = document.createElement('div'); newDiv.id = 'taboola-mid-article-widget'; target.parentNode.insertBefore(newDiv, target.nextSibling); window._taboola = window._taboola || []; window._taboola.push({ mode: 'thumbnails-4x1', container: 'taboola-mid-article-widget', placement: 'Mid Article Widget', target_type: 'mix' }); })();

Các tin khác

Hòa Thịnh ngày trở lại

Hòa Thịnh ngày trở lại

Người dân vùng rốn lũ phía đông tỉnh Đắk Lắk từng bước dựng lại cuộc sống, những cánh đồng lúa lại vào mùa vụ, từng mái nhà lại gượng dậy… Nhưng ký ức về những ngày tang thương sau trận lũ lịch sử cuối năm 2025 vẫn còn nguyên trong lòng người làm báo.
Nhà báo học thêm nghề sáng tạo nội dung số

Nhà báo học thêm nghề sáng tạo nội dung số

Không còn chỉ là một bút danh dưới bài báo hay dòng tên tác giả dưới tấm ảnh, "nhà báo nội dung số" giờ đây phải biết xuất hiện trước ống kính, livestream từ hiện trường, ghi hình bằng điện thoại, thu âm đạt yêu cầu và theo dõi phản hồi của công chúng trên nhiều nền tảng.
Cạnh tranh với... AI

Cạnh tranh với... AI

Trí tuệ nhân tạo (AI) là sản phẩm do con người tạo ra để phục vụ con người, nhưng cái khó của con người là làm sao để… cạnh tranh với nó. Những suy nghĩ trong bài viết này nhằm khơi gợi vài vấn đề về làm báo thời AI.
Từ Quảng Châu nghĩ về sứ mệnh người làm báo hôm nay

Từ Quảng Châu nghĩ về sứ mệnh người làm báo hôm nay

Tới thăm trụ sở Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên ở Quảng Châu (Trung Quốc), chúng tôi có dịp trở về một địa chỉ lịch sử đặc biệt, nơi Lãnh tụ Nguyễn Ái Quốc sáng lập tờ báo Thanh Niên, khởi nguồn của nền báo chí cách mạng Việt Nam.
Những nhân vật "đinh" của tôi

Những nhân vật "đinh" của tôi

Có những loạt bài, phía sau từng con chữ là nhiều tháng trời lặn lội đi tìm một nhân vật 'đinh'. Tôi gọi đó là người 'giữ sinh mệnh' của cả loạt tác phẩm, bởi nếu thiếu họ, bài viết có thể vẫn hoàn thành nhưng mất đi hồn cốt.
Báo chí phải trở thành "ngọn hải đăng" giữa biển thông tin

Báo chí phải trở thành "ngọn hải đăng" giữa biển thông tin

Trong bối cảnh mạng xã hội tạo ra một "biển thông tin" khổng lồ với nhiều thông tin thật - giả đan xen, báo chí chính thống không thể cạnh tranh bằng số lượng hay tốc độ lan truyền. Chia sẻ với Thanh Niên, Phó chủ tịch thường trực Hội Nhà báo VN Nguyễn Đức Lợi (ảnh) cho rằng giá trị khác biệt của báo chí nằm ở tính chính xác, sự kiểm chứng và trách nhiệm xã hội.
"Bí ẩn" rừng sâu Vườn quốc gia Chư Yang Sin

"Bí ẩn" rừng sâu Vườn quốc gia Chư Yang Sin

Cùng những bước chân lặng lẽ giữa rừng sâu, nơi hiểm nguy rình rập là những câu chuyện ít người biết về lực lượng kiểm lâm ở Vườn quốc gia Chư Yang Sin đang ngày đêm gìn giữ đại ngàn.