Sống

Quên thế giới gọi tên mình: Một cuộc dạo chơi thị giác mang tên “LÃNG”

LÃNG - Khi nhiếp ảnh thôi gọi tên thế giới

"Khi sáng tác, hãy quên đi tên gọi của vạn vật".

Lời nhắn gửi của Claude Monet vang lên như một chìa khóa mở cánh cửa dẫn vào "LÃNG" - triển lãm nhiếp ảnh phong cảnh nơi mọi định danh quen thuộc được nhẹ nhàng đặt xuống, để cảm xúc có thể lên tiếng.

Tại không gian Noirfoto Gallery, nhiếp ảnh không còn làm nhiệm vụ mô tả thế giới như nó vốn là. Thay vào đó, hình ảnh trở thành một miền trôi chảy của ánh sáng, màu sắc và ký ức. Những dòng sông không còn là nước, vầng trăng không còn là thiên thể, tán cây không còn là thân gỗ và lá. Tất cả tan ra, chồng lớp, rồi tái cấu trúc thành những rung động thị giác mơ hồ, giống như cách ký ức tồn tại trong tâm trí: không rõ nét, không tuyến tính, nhưng đầy ám ảnh.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 1.

"LÃNG" đặt người xem vào trạng thái lửng lơ giữa thực và mộng. Các khung hình không tìm cách neo giữ ánh nhìn bằng chi tiết sắc nét, mà chủ ý làm nhòe ranh giới: qua sương mù, phản chiếu, lớp kính mờ hay những bề mặt nước rung động. Chính trong sự thiếu vắng đường viền ấy, cảm giác được kích hoạt. Người xem không còn "nhận diện" hình ảnh, mà bắt đầu cảm chúng, như nghe một bản nhạc không lời, nơi mỗi sắc độ là một nốt trầm chậm rãi.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 2.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 3.

Ở đó có cái lạnh lẽo của những vùng băng tuyết đang tan, có khoảnh khắc mặt hồ chuyển mình lúc rạng đông, có một nhành cây cô độc treo lơ lửng giữa khoảng không vô định. Không gian mở ra một đối thoại thầm thì giữa con người và vũ trụ, nơi sự tĩnh lặng không phải là trống rỗng, mà là độ sâu.

Quên để cảm: Một lời mời bước sang năm mới

Triển lãm là cuộc hội ngộ của mười nghệ sĩ với những thực hành khác nhau, nhưng cùng gặp nhau ở một điểm cốt lõi: sự khước từ cái nhìn tả thực. Thiên nhiên, trong "LÃNG", không phải đối tượng để ghi chép, mà là chất liệu để chuyển hóa. Ánh sáng, bố cục và sự trừu tượng trở thành ngôn ngữ chung, nơi phong cảnh bên ngoài được mượn để vẽ nên những cảnh quan nội tâm.

"LÃNG" không nói về sự lãng quên theo nghĩa mất mát. Đó là một hành động chủ động: quên để nhẹ lòng. Quên cấu trúc, logic, phân loại. Quên tên gọi cứng nhắc của sự vật. Thôi cố gắng hiểu, thôi truy tìm ý nghĩa rõ ràng. Khi đôi mắt không còn bận rộn với việc gọi tên thế giới, trái tim bắt đầu học cách cảm nhận những rung động vô hình.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 4.
Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 5.

Triển lãm được giới thiệu đúng vào thời khắc chuyển giao năm mới, như một khoảng dừng cần thiết để nhìn lại hành trình cảm xúc của năm đã qua. Ở đó có những thăng hoa rực rỡ, những quãng lặng suy tư, những mảnh trải nghiệm rời rạc tưởng chừng không liên quan. Nhưng khi đặt cạnh nhau, chúng tạo thành một đời sống nội tâm giàu chiều sâu – giống như chính các lớp hình ảnh trong "LÃNG".

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 6.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 7.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 8.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 9.

Lãng quên và cảm nhận: Triển lãm nhiếp ảnh “ LÃNG ” tại Noirfoto Gallery - Ảnh 10.

Noirfoto Gallery không hứa hẹn mang đến những câu trả lời. Thay vào đó, "LÃNG" mở ra một lời mời: hãy để mình lạc lối giữa những miền hư thực, để sự lãng đãng dẫn ta trôi về những ký ức không tên. Ở khoảnh khắc ấy, thực tại khẽ lùi xa, và thế giới hiện ra như một giấc mơ dịu dàng, nơi cái đẹp không cần hình hài trọn vẹn, chỉ cần một tâm hồn đủ tĩnh để phản chiếu.

Và có lẽ, mỗi người bước ra khỏi triển lãm sẽ mang theo một hình ảnh rất riêng – không phải để nhớ, mà để tiếp tục cảm trong năm mới và cả những năm về sau.

Các tin khác

Một ngôi nhà có thể sạch đến mức nào? Bước vào căn hộ 42m² của người phụ nữ 53 tuổi này, tôi chỉ muốn… về dọn lại nhà mình ngay lập tức

Có những ngôi nhà không cần rộng, không cần đắt tiền, cũng chẳng cần trang trí cầu kỳ, nhưng chỉ cần nhìn thôi đã khiến người khác… thấy ngượng. Ngượng vì nhận ra lâu nay mình sống quá xuề xòa với chính không gian của mình.

Không mua nhà, chỉ thuê đất 20 năm: Người đàn ông U60 dùng 6 tỷ đồng để “mua” một tuổi hưu an yên ở ngoại ô

Ở tuổi mà nhiều người bắt đầu lo lắng về nhà cửa - tài sản - chi phí tuổi già, Trương Chính lại đưa ra một lựa chọn đi ngược số đông: không mua nhà, không vay dài hạn, không “ôm” bất động sản lớn. Thay vào đó, ông thuê đất 20 năm ở ngoại ô Bắc Kinh, xây một căn nhà 70m² có sân vườn, mở 15 cửa sổ đón nắng và coi đó là khoản đầu tư tài chính quan trọng nhất cho tuổi hưu.

Giáo viên 30 năm trong nghề nói thẳng: Cha mẹ đừng so sánh con mình với con người khác mà nên làm 3 việc này

Làm việc trong ngành giáo dục hơn 30 năm, thầy giáo Trung Quốc đã đưa ra 4 khuyến nghị quan trọng dành cho các bậc cha mẹ. Trong đó, ông khuyên các bậc phụ huynh không nên so sánh con mình với con người khác vì mỗi học sinh đều có điểm xuất phát và tốc độ phát triển khác nhau.