Để học sinh giao tiếp, vận động nhiều hơn
Bạn đọc (BĐ) Nguyễn Văn Hùng bày tỏ: "Tôi hoàn toàn ủng hộ siết điện thoại trong giờ ra chơi. Giờ ra chơi vốn là lúc để vận động, giải tỏa sau tiết học chứ không phải đổi từ ngồi học sang ngồi lướt điện thoại". BĐ này kể mình thường thấy học sinh "đứng thành từng nhóm mà ai cũng cắm mặt vào màn hình", và cho rằng nếu nhà trường không làm mạnh tay thì phụ huynh rất khó quản lý.
Từ góc nhìn gia đình, BĐ Trần Thị Mai cho biết ở nhà đã cố gắng giới hạn thời gian sử dụng điện thoại của con, nhưng "nếu lên trường lại được dùng tự do thì mọi nỗ lực gần như vô nghĩa". Hình ảnh con và bạn "ngồi cạnh nhau nhưng vẫn nhắn tin thay vì nói chuyện trực tiếp" khiến chị lo lắng về kỹ năng giao tiếp và gắn kết của trẻ.

Giờ ra chơi tại Trường THPT Đầm Dơi (Cà Mau), thầy và trò cùng tham gia trò chơi dân gian, tạo không khí vận động, giao tiếp, thay cho thói quen sử dụng điện thoại
ẢNH: G.B
BĐ Lê Quang Dũng nhìn nhận vấn đề ở khía cạnh thói quen và khả năng tự kiểm soát của học sinh. Theo BĐ Dũng, điện thoại mang lại quá nhiều "cám dỗ", từ trò chơi đến mạng xã hội, trong khi không phải em nào cũng đủ ý thức để dừng lại đúng lúc.
Trong khi đó, BĐ Phạm Thị Hòa nhắc lại ký ức sân trường xưa với nhảy dây, đá cầu, chạy khắp sân và viết rằng "tuổi học trò mà không có tiếng cười, không có va chạm thật ngoài sân thì hơi tiếc".
Liên quan đến sức khỏe, BĐ Lưu Thị Thanh lưu ý: "Giờ ra chơi là khoảng nghỉ cho mắt và đầu óc. Nếu vẫn tiếp tục nhìn màn hình thì coi như không có thời gian thư giãn thực sự". BĐ Phan Minh Đức bổ sung khía cạnh "điện thoại dễ kéo theo so sánh, khoe mẽ, tạo áp lực vô hình". "Tuổi học trò nên nhẹ nhàng, không bị chi phối bởi những thước đo "ảo" trên mạng xã hội", BĐ này ý kiến thêm.
Một số bình luận còn đề cập sự an toàn và tính riêng tư. BĐ Minh K. cho rằng hạn chế sử dụng điện thoại có thể giảm nguy cơ "quay clip, chụp hình bạn bè rồi đưa lên mạng mà chưa xin phép". Trong khi đó, BĐ BaHai nhìn nhận đây như cơ hội để học sinh "tạm ngắt kết nối", bớt áp lực phải trả lời tin nhắn liên tục, kể cả trong những phút nghỉ ngắn ngủi giữa các tiết học.
Giải pháp để quy định khả thi hơn
Dù ủng hộ chủ trương, không ít BĐ bày tỏ băn khoăn liên quan đến cách thực hiện. BĐ Võ Minh Tâm nêu quan điểm: "Nếu chỉ đơn giản thu điện thoại mà không có phương án thay thế, HS có thể sẽ tìm cách lách luật" và cho rằng "cần làm từng bước, giải thích rõ lý do để học sinh hiểu và hợp tác".
Bên cạnh đó, BĐ Đặng Thị Lan đặt vấn đề về trách nhiệm bảo quản: "Thu giữ điện thoại rồi bảo quản thế nào, nếu mất mát ai chịu trách nhiệm?". BĐ Hoàng Anh Tuấn nhìn từ thực tế cơ sở vật chất và thẳng thắn: "Ở một số nơi không có đủ không gian, thiết bị thể thao hay hoạt động khác thì giờ ra chơi có thể trở nên đơn điệu".
BĐ Nguyễn Thị Hạnh chung băn khoăn: "Nếu không có hoạt động cụ thể, học sinh có thể chỉ tụ tập nói chuyện phiếm, mục tiêu vận động và giao tiếp tích cực sẽ khó đạt được".
Từ những lo ngại đó, nhiều ý kiến đề xuất giải pháp cụ thể như đóng góp của BĐ Bùi Thị Ngọc: "Tôi đề xuất nhà trường tổ chức thêm các hoạt động ngắn trong giờ ra chơi như câu lạc bộ mini, góc đọc sách, trò chơi dân gian. Nếu có thứ để tham gia, học sinh sẽ tự động rời điện thoại". BĐ Võ Thị Thu cũng cho rằng nên tận dụng thư viện, mở rộng khu đọc sách để việc hạn chế điện thoại diễn ra tự nhiên hơn.
BĐ Huỳnh Gia Bảo đề xuất luân phiên tổ chức các trò chơi tập thể giữa các lớp để tạo không khí mới mẻ. BĐ Nguyễn Quốc Khánh nhấn mạnh cần "kết hợp tuyên truyền và giáo dục kỹ năng sử dụng thiết bị số thay vì chỉ cấm" để học sinh hiểu vì sao phải hạn chế. BĐ Kim Oanh thì xem đây là cơ hội dạy học sinh kỹ năng tự quản lý thời gian và biết sử dụng điện thoại đúng lúc, đúng chỗ.
Tuy vậy, BĐ Lý Văn Cường lưu ý nên có ngoại lệ hợp lý cho những trường hợp cần liên lạc với gia đình, đồng thời đặt vấn đề làm sao "vừa đảm bảo kỷ luật vừa linh hoạt". "Mong muốn nhà trường giải thích rõ mục đích để học sinh được lắng nghe và góp ý về cách thực hiện, tránh cảm giác bị áp đặt", BĐ H.T bày tỏ mong muốn.
Dù cách tiếp cận khác nhau, các ý kiến đều xoay quanh mong muốn giờ ra chơi thực sự là khoảng thời gian nghỉ ngơi, giao tiếp và vận động đúng nghĩa. Siết điện thoại, theo nhiều BĐ, chỉ là bước đầu. Điều quan trọng hơn là tạo môi trường thay thế đủ hấp dẫn để học sinh tự nguyện rời màn hình.









