Phong cách sống

Đi tìm thứ mỹ học chữa lành khắp nơi, nữ nhiếp ảnh gia người Nga lại tìm thấy câu trả lời ngay trên phố phường Hà Nội

Gần đây, dân mạng xuýt xoa với loạt khoảnh khắc đường phố Hà Nội được ghi lại bởi Anastasiia Kostromskikh, nữ nhiếp ảnh gia kiêm nhà sáng tạo nội dung người Nga đang có một tình yêu đặc biệt dành cho Việt Nam. Không phải cảnh núi non hùng vĩ hay bãi biển trong xanh quen thuộc trên các trang du lịch, thứ khiến cô mê mẩn lại là những điều rất đỗi bình thường, những bó hoa buộc vội sau xe máy giữa dòng người tấp nập mỗi sớm mai.

@Anastasiia Kostromskikh


Trong những thước phim của Anastasiia, chẳng có phông nền lộng lẫy hay dáng đứng tạo dáng công phu nào cả, chỉ là những chiếc xe đạp, xe máy lướt qua lướt lại trong ngõ nhỏ, mà giỏ xe, yên sau hay tay lái nào cũng cột theo một bó hoa tươi rói. Hoa nhài, hoa cúc, cúc họa mi, mấy nhánh hoa dại li ti, chẳng cầu kỳ chút nào nhưng lại toát lên sức sống tự nhiên, cứ đung đưa theo nhịp bánh xe lăn, hoà cùng cái oi nồng đặc trưng của gió nhiệt đới, đến mức nhìn qua màn hình cũng như ngửi thấy mùi hoa thoang thoảng đâu đây. Người bán hoa trong khung hình của cô vẫn chậm rãi đạp xe qua từng ngã tư, người giao hoa vẫn len lỏi giữa dòng xe đông đúc, chẳng ai cố tạo dáng hay tìm góc máy đẹp, nhưng chính cái tự nhiên không sắp đặt ấy lại khiến người xem rung động nhiều hơn bất kỳ khung hình được dàn dựng nào.

Anastasiia chia sẻ rằng đây là kiểu thẩm mỹ chỉ riêng Hà Nội mới có, không trau chuốt, không phô trương, nhưng lại mang một sức mạnh chạm đến lòng người theo cách rất riêng. Với cô, hoa ở thành phố này không chỉ nằm trong những cửa hàng sang trọng hay xuất hiện vào dịp đặc biệt, mà hiện diện ngay giữa đời sống thường ngày, theo chân người bán rong đi khắp phố, nằm gọn trong chiếc giỏ xe cũ kỹ hay chất đầy sau yên xe máy. Người mua cũng chẳng cần chờ một ngày lễ nào mới mang hoa về nhà, đôi khi chỉ đơn giản là muốn đặt một bó nhỏ trên bàn ăn, góc phòng khách hay trước hiên, đủ để một ngày bình thường trở nên dịu dàng hơn một chút.

@Anastasiia Kostromskikh


Là người làm sáng tạo nội dung, Anastasiia hiểu rõ cảm giác mải miết đuổi theo những khung hình lung linh trên mạng, những bố cục sang chảnh được đóng khung theo công thức, nhìn nhiều đến mức chai sạn, để rồi lại bất ngờ bị đánh gục bởi chính cái đời thường không tô vẽ của một thành phố xa lạ. Với cô, cái đẹp thật sự chưa bao giờ là một khung cảnh được dàn dựng công phu, mà là sự yêu thích bản năng của người bình thường dành cho cuộc sống, là cách người ta lồng ghép những điều đẹp đẽ vào chuyện cơm áo gạo tiền một cách thong dong, không cố gắng gây choáng ngợp thị giác nhưng tự nhiên toát ra sự thư thái.

Nhiều người xem xong loạt ảnh của Anastasiia cũng thừa nhận, giữa nhịp sống ngày càng gấp gáp, những chiếc xe hoa rong giống như một khoảng lặng hiếm hoi. Người bán không vội, người xem qua màn hình cũng vô thức chậm lại vài giây, để những áp lực công việc, những cuộc đua thành tích hay nỗi lo cơm áo lùi về phía sau trong chốc lát. Cũng dễ hiểu vì sao rất nhiều du khách nước ngoài, sau khi rời Hà Nội, không nhớ chính xác mình đã ăn món gì hay ghé bao nhiêu địa điểm nổi tiếng, nhưng lại nhớ rất rõ hình ảnh một chiếc xe đạp chở đầy hoa lặng lẽ đi qua phố cổ vào buổi sáng, hay một người phụ nữ gánh hoa dưới tán cây mùa thu.

@Anastasiia Kostromskikh


Câu chuyện của Anastasiia cũng khiến nhiều người nhìn lại quan niệm về gu thẩm mỹ du lịch cao cấp. Hoá ra nó chưa bao giờ là chuyện đã đặt chân đến bao nhiêu núi sông, mà là khả năng đọc được cốt cách của một thành phố qua ống kính của người khác, nhìn thấy chất thơ ẩn trong những điều bình dị nhất. Đó cũng là một kiểu thẩm mỹ rất khác so với những gì mạng xã hội vẫn quen tô vẽ, không phải vẻ đẹp gây choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên, mà là vẻ đẹp càng ngắm càng thấy dễ chịu, không cố trở thành tâm điểm mà chỉ âm thầm tồn tại như một phần tự nhiên của thành phố.

Không cần phải tận mắt chứng kiến, chỉ cần lướt qua loạt hình ảnh này, nhiều người cũng đã kịp bị lay động. Những chiếc xe chở đầy hoa vẫn đều đặn đi qua từng con phố như thế mỗi ngày, chẳng cố gắng trở thành biểu tượng của Hà Nội, nhưng lại vô tình khiến rất nhiều người, kể cả một cô gái đến từ nước Nga xa xôi, nhớ về thành phố này bằng một cảm xúc rất riêng, bình yên, giản dị mà đầy sức sống. Có lẽ đó mới là vẻ đẹp bền lâu nhất của một đô thị, khi sự lãng mạn không được tạo ra để ngắm nhìn, mà đã trở thành một phần rất tự nhiên trong nhịp sống thường ngày, chỉ chờ ai đó đủ tinh ý để nhận ra.

Các tin khác

Bán căn nhà cũ ở quê được một khoản tiền, nhiều năm sau tôi mới hiểu mình đã bán cả một nơi để trở về

Bán căn nhà cũ ở quê được một khoản tiền, nhiều năm sau tôi mới hiểu mình đã bán cả một nơi để trở về

Có những căn nhà tính bằng mét vuông, giá đất và số tiền có thể bán được. Nhưng cũng có những căn nhà mang theo ký ức, cha mẹ, tuổi thơ và một nơi để quay về. Bởi vậy, quyết định bán căn nhà ở quê đôi khi không khó ở chuyện được bao nhiêu tiền, mà khó ở câu hỏi: Sau khi bán rồi, mình có còn muốn quay lại nơi ấy nữa không?
Vì sao sofa chân thấp từng rất được chuộng nhưng đang dần bị thay thế?

Vì sao sofa chân thấp từng rất được chuộng nhưng đang dần bị thay thế?

Từng xuất hiện dày đặc trong những căn hộ theo phong cách tối giản, sofa chân thấp được yêu thích nhờ vẻ ngoài hiện đại, tạo cảm giác phòng khách rộng và thư giãn hơn. Nhưng sau vài năm sử dụng, không ít gia đình bắt đầu nhận ra những bất tiện rất đời thường: khó vệ sinh, ngồi xuống đứng lên không thoải mái, dễ khiến không gian trông nặng nề. Đó cũng là lý do xu hướng lựa chọn sofa đang âm thầm thay đổi.