Tổ hợp nhà ở “Life in Venice”, bản sao thành phố Venice tại Italy với quy mô hàng tỷ USD, hiện nằm im lìm bên bờ biển Trung Quốc. Hàng chục nghìn căn nhà tại đây chỉ còn là những khối bê tông và đá thạch cao bỏ hoang.
Những năm gần đây, khu phức hợp hẻo lánh này bắt đầu thu hút một nhóm cư dân mới. Trong đó có Sasa Chen, một phụ nữ trẻ từng làm việc trong lĩnh vực tài chính tại Thượng Hải.
Chen trả 1.200 nhân dân tệ mỗi tháng, tương đương 168 USD, để thuê căn hộ tại dự án thuộc tỉnh Giang Tô. Giá thuê rẻ đến mức Chen có thể bắt đầu nghỉ hưu từ tuổi 28.
Các chuyên gia cho rằng trường hợp của Chen là một phần của xu hướng rộng hơn. Nhiều người trẻ Trung Quốc đang rời các đô thị lớn để chuyển về thị trấn và thành phố nhỏ. Họ tận dụng mặt bằng giá bất động sản giảm mạnh kể từ sau đại dịch Covid-19.
Trước đây, tầng lớp trung lưu Trung Quốc đổ về các siêu đô thị để tìm cơ hội thăng tiến. Tuy nhiên, khi nền kinh tế hạ nhiệt, cơ hội thu hẹp và cạnh tranh gia tăng.
Nhiều doanh nghiệp lớn, đặc biệt là công ty công nghệ trả lương cao, áp dụng lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày mỗi tuần. Mô hình này được gọi là văn hóa “996”. Dưới áp lực lớn, một số người trẻ lựa chọn “nằm thẳng”, từ bỏ sự nghiệp và theo đuổi lối sống ít tham vọng hơn.
Một số người theo đuổi mô hình FIRE, tức độc lập tài chính và nghỉ hưu sớm. Mô hình này khả thi hơn tại Trung Quốc do chi phí sinh hoạt tại một số địa phương rất thấp.
Giá nhà tại “Life in Venice” đã giảm hơn một nửa kể từ khi thị trường bất động sản Trung Quốc suy thoái vài năm trước. Một bữa ăn gồm mì hoặc cơm tại khu vực này có giá chưa đến 3 USD.
Chen mô tả cuộc sống hoàn hảo của cô hiện tại: nhà hướng biển, không khí trong lành, tiền thuê rẻ. “Tôi đang sống cuộc sống tôi mong muốn”, cô nói.
Dự án được phát triển đầu những năm 2010 làm khu nghỉ dưỡng cuối tuần cho giới nhà giàu Thượng Hải. Khu phức hợp có 46.000 căn hộ. Nhu cầu sụt giảm mạnh sau khi bong bóng bất động sản dựa vào nợ vỡ. Tập đoàn bất động sản Evergrande phá sản năm 2024.
Hiện chưa đến 20% số căn hộ có người ở. Nhiều biệt thự bỏ trống. Biển hiệu “Bán” và cửa hàng trống xuất hiện dọc các tuyến phố.
Chen từng làm việc tại một công ty tài chính lớn ở Thượng Hải với thu nhập tối đa 700.000 nhân dân tệ mỗi năm, tương đương 98.480 USD. Sau ba năm, cô quyết định tiết kiệm để tìm nơi có tiền thuê đủ thấp để sống bằng lợi nhuận từ các khoản đầu tư của mình. Năm ngoái, cô tích lũy được 2 triệu nhân dân tệ và chuyển tới căn hộ mới. Cô cho rằng số tiền này đủ để sống ở “Life in Venice” suốt đời mà không cần đi làm.
Giống như Chen, rất nhiều người trẻ Trung Quốc đã rời bỏ các thành phố lớn. Từ năm 2019 đến 2024, theo số liệu từ văn phòng thống kê thủ đô, Bắc Kinh mất 1,6 triệu người ở độ tuổi 20 và đầu 30.
Kinh tế Trung Quốc tăng trưởng 5% năm 2025. Mức này thấp hơn nhiều so với giai đoạn tăng trưởng hai chữ số trước đây. Tính đến tháng 12, tỷ lệ thất nghiệp của nhóm 16-24 tuổi không đi học là 16,5%.
Một số người chuyển đến các địa phương như Hegang, thành phố khai thác than ở Đông Bắc Trung Quốc. Giá căn hộ tại đây rẻ hơn cả giá ô tô. Một căn một phòng ngủ có giá 3.000 USD. Căn bốn phòng ngủ có giá 13.000 USD.
Giáo sư tài chính Chen Zhiwu tại Đại học Hong Kong nhận định chi phí sinh hoạt cao và cơ hội việc làm hạn chế tại đô thị lớn đang thúc đẩy dòng người di chuyển sang khu vực giá rẻ hơn. Ông cho rằng người trẻ đang nhìn thẳng vào thực tế và cân nhắc lại tương lai.
Theo Yahoo Finance









