Có một nghịch lý thú vị của thời đại: nếu như hơn 20 năm trước, nhiều người xem việc rời quê lên thành phố là biểu tượng của thành công, thì ngày nay, không ít người lại mơ về một cuộc sống bình yên nơi làng quê.
Đó cũng là lựa chọn của vợ chồng anh Huang, quê ở Chiết Giang (Trung Quốc). Cả hai đều sinh trong thập niên 1980 và từng có gần 10 năm làm việc tại Thượng Hải.
Những ngày tháng ấy gắn liền với lịch trình dày đặc: sáng chen chúc trên tàu điện ngầm, tối mệt mỏi tìm chỗ đỗ xe, áp lực công việc kéo dài từ tuần này sang tuần khác. Cuộc sống đủ đầy về vật chất nhưng lại thiếu cảm giác thư thái.
Sau nhiều lần cân nhắc, họ quyết định trở về quê, cải tạo lại căn nhà cổ hơn 100 năm tuổi do cha mẹ để lại và bắt đầu một chương hoàn toàn mới.
Giữ nguyên hồn cũ của ngôi nhà trăm tuổi
Ngôi nhà sau cải tạo vẫn giữ gần như nguyên vẹn nét kiến trúc truyền thống vùng Giang Nam với những bức tường trắng, mái ngói đen và hệ khung gỗ cổ.
Thay vì phá bỏ để xây mới, hai vợ chồng lựa chọn giữ lại những dầm gỗ nguyên bản, đồng thời mở rộng hệ cửa kính để đưa nhiều ánh sáng tự nhiên vào bên trong. Nhờ vậy, căn nhà vừa mang vẻ đẹp của thời gian, vừa đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hiện đại.
Bao quanh ngôi nhà là cây xanh, rừng nhỏ và những thửa ruộng. Mỗi sáng, âm thanh đánh thức họ không còn là tiếng còi xe hay tiếng công trường, mà là tiếng chim hót vọng từ khu rừng phía sau.
Theo chia sẻ của gia chủ, chỉ sau một thời gian ngắn sống tại đây, chất lượng giấc ngủ của cả hai cải thiện rõ rệt nhờ bầu không khí trong lành và nhịp sống không còn căng thẳng.
Những ngày nắng đẹp, họ dành thời gian chăm sóc vườn rau, ngắm cánh đồng lúa xanh, lắng nghe tiếng suối chảy sau nhà và tận hưởng cảm giác tự do mà trước đây hiếm khi có được.
Không gian sống tối giản nhưng đầy chất thơ
Ngôi nhà gồm hai tầng.
Tầng một là phòng khách, bếp, phòng ăn và phòng làm việc, còn tầng hai dành cho các phòng ngủ.
Phòng khách ngập nắng và cây xanh
Điểm nhấn của phòng khách là bục gỗ lớn làm từ gỗ tuyết tùng địa phương.
Thay vì dùng rèm cửa truyền thống, những dây leo và tán cây bên ngoài trở thành "tấm rèm xanh" tự nhiên, vừa tạo bóng mát vừa mang thiên nhiên vào trong nhà.
Dọc theo các bức tường là hệ kệ sách đơn giản bằng gỗ và gạch xây. Một bộ bàn ghế nhỏ được bố trí cạnh cửa sổ để đọc sách, uống trà hay đơn giản là ngồi ngắm khu vườn.
Không gian gần như không có những món đồ trang trí cầu kỳ, nhưng lại mang đến cảm giác bình yên hiếm thấy.
Gian bếp ấm cúng, nơi những bữa cơm trở thành khoảng thời gian đáng mong chờ
Liền kề phòng khách là khu bếp và phòng ăn.
Một chiếc bàn dài bằng gỗ thông được đặt ở trung tâm, bao quanh là những chiếc ghế gỗ với nhiều kiểu dáng khác nhau.
Nhiều món nội thất cũ được sửa chữa và tiếp tục sử dụng thay vì thay mới hoàn toàn.
Khu vực bếp được phân tách bằng bức tường thấp ốp gạch trắng, vừa sạch sẽ vừa tạo sự liền mạch cho tổng thể.
Điểm đặc biệt là trên bàn ăn luôn có những bó hoa dại được hái từ khu rừng gần nhà.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, chỉ với một món mặn, một món rau và một bát canh, bữa cơm gia đình vẫn đủ khiến họ cảm thấy trọn vẹn.
Phòng ngủ tối giản để thiên nhiên trở thành nhân vật chính
Phòng ngủ chính được chia thành hai khu vực: nơi nghỉ ngơi và góc thư giãn.
Nội thất chủ yếu sử dụng chất liệu gỗ kết hợp gam màu trắng, tạo cảm giác nhẹ nhàng và thanh thoát.
Khi ánh nắng xuyên qua hệ cửa sổ khung gỗ, những vệt sáng đổ xuống sàn và bộ ga trải giường bằng vải cotton, khiến căn phòng trở nên ấm áp, yên bình.
Phòng ngủ thứ hai thậm chí không sử dụng giường mà trải đệm trực tiếp trên sàn gỗ theo phong cách tối giản.
Hệ cửa kính lớn mở ra khung cảnh rừng cây bên ngoài, giúp gia chủ có thể cảm nhận sự thay đổi của bốn mùa ngay từ trong phòng.
Đặc biệt vào tháng Năm, khi cây cối xanh tốt và chim chóc ríu rít khắp nơi, cả căn phòng như hòa làm một với thiên nhiên.
Góc làm việc truyền cảm hứng mỗi ngày
Phòng làm việc nằm ở tầng một, hướng ra khoảng sân.
Đây là không gian được hai vợ chồng tự tay sắp đặt theo đúng sở thích của mình.
Sách, máy nghe nhạc, cà phê và những món đồ cũ được kết hợp hài hòa với nội thất hiện đại, tạo nên một căn phòng vừa có chiều sâu vừa rất cá tính.
Bàn làm việc đặt sát cửa sổ lớn.
Mỗi khi mệt mỏi, họ chỉ cần ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy màu xanh của cây cối và ánh sáng tự nhiên, giúp tinh thần nhanh chóng được thư giãn.
Khoảng sân 150m² trở thành "phòng khách ngoài trời"
Sau khi hai vợ chồng trở về quê, khoảng sân rộng khoảng 150m² cũng được hồi sinh.
Họ trồng thêm cây xanh, chăm sóc hoa cỏ và giữ nguyên mặt đất tự nhiên.
Mỗi ngày, chỉ cần ngồi dưới nắng, quan sát chim chóc, côn trùng hay nhâm nhi một bát súp gà nóng cũng đủ mang lại cảm giác bình yên mà những tiện ích hiện đại như cà phê mang đi, đồ ăn giao tận nơi hay phòng gym khó có thể thay thế.
Nhìn vào ngôi nhà này, nhiều người không chỉ thấy một công trình đẹp mà còn nhìn thấy một lựa chọn sống khác: ít áp lực hơn, gần gũi với thiên nhiên hơn và dành nhiều thời gian hơn cho chính mình.
Có lẽ, hạnh phúc không nhất thiết nằm ở việc sống giữa thành phố sầm uất, mà đôi khi chỉ đơn giản là được thức dậy giữa tiếng chim hót, ngồi đọc sách bên ô cửa sổ và tận hưởng từng ngày trôi qua thật chậm trong ngôi nhà mình yêu thích.
